Giải mã giấc mơ thấy hoa cúc điềm báo gì? Chúc mừng bạn sắp được quý nhân phò trợ, viện trợ. Người mà viện trợ bạn ấy với thể là người thân và bạn bè của bạn. Cạnh tranh của bạn sẽ được giải quyết , trong công việc bạn được thăng tiến và địa vị Giấy phép số: 5054/GP-TTĐT do Sở TTTT Hà Nội cấp ngày 16/10/2019. diện mạo, tài cán và cuối cùng là tuổi tác của các "phò mã tương lai". Nếu được tuyển chọn, Hoàng thượng sẽ hạ chỉ, nhận được thánh chỉ, người đó phải lập tức vào cung tạ ơn. Chỉ vì mâu thuẫn trong cuộc nhậu mà thiếu niên 16 tuổi gọi cho bạn mang mã tấu tới truy sát anh Hồ khiến nạn nhân tử vong. Biết không thoát tội, cả 2 tới công an đầu thú và khai nhận hành vi phạm tội của mình. Tự tử vì đồng tính: Hồi chuông cảnh báo nỗi bất hạnh Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu; Chương 97; Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu. Quyển 1 - Chương 97: Tranh phò mã ; Kiến thức của Lãnh Loan Loan quá lợi hại, Đỗ Uy Hải, Thượng Quan Minh cũng không dại thử lại để thêm mất mặt. Mục đích kế tiếp của hai người giống nhau, là chuyện hôn sự. KỶ NIỆM 102 NĂM NGÀY SINH NHÀ THƠ TỐ HỮU (4/10/1920-4/10/2022) Nhà thơ Tố Hữu với kỷ niệm "Ơi đò Ba Bến" TTH - Mùa Xuân năm 2000, về thăm lại quê hương khi ở tuổi 80 tròn, nhà thơ Tố Hữu vẫn khắc khoải với hình ảnh dòng sông và bến đò xưa: Cả đời lặn lội tha phương/Chiều nay về lại quê hương, bồi chyU. Bạn đang đọc truyện Phò Mã 16 Tuổi của tác giả Bình Quả Nhất Sinh Thôi. Tại phủ Thái Thú. Thị nữ Tiểu Hạnh nhi chạy như một cơn gió vào thư phòng Tô Hạo , "Công tử, người báo tin nói chạng vạng hôm nay lão gia sẽ về đến nhà !" Thị nữ Ngọc Cầm theo sát phía sau thưa, "Công tử, biểu lão gia Tri Phủ Dương Châu Chu đại nhân cùng gia quyến trong nhà đã đến địa giới của Vạn An , phu nhân phái hơn một trăm gia đinh đi trước nghênh đón." "Ân?" Ánh mắt Tô Hạo vẫn đặt ở trong sách đang nâng trên tay, "Phủ ta tổng cộng bao nhiêu gia nhân ? Một hồi đi tới hơn một trăm người ?" Giọng nói trong suốt như nước , ngữ khí nhu hòa. Bởi tuổi còn quá nhỏ, nghe có chút hơi trẻ yêu thích thể loại bách hợp, bạn có thể đọc thêm Ôm Đầu, Ngồi Xuống! hay Còn Chưa Đủ. Vũ Lương muốn dạy Tô Hạo luyện tập cưỡi ngựa bắn cung, cũng không chỉ là nói suông. Hai ngày sau, hắn tự mình xuống chân núi vì Tô Hạo mà lựa chọn một con Bạch Mã, dắt đến phía trước sân . Tô Hạo đang ở trong thư phòng vẽ bản đồ quân sự, nghe được tiếng Vũ Lương gọi nàng, liền đi ra ngay, chỉ thấy con ngựa kia toàn thân trắng như tuyết, là con ngựa nhỏ rất đẹp, thân hình mảnh nhỏ, da mỏng lông mảnh, nhưng nhìn qua cũng rất nhanh nhẹn - tuổi có vẻ còn non, nhưng vẫn là một con ngựa khỏe, hơn nữa lớn lên cũng sẽ rất đẹp. Tiểu Hạnh nhi nhảy nhảy nhót nhót chạy đến, "A ! Tiểu bạch mã này sau này lớn lên cũng thật xứng đôi với Phò Mã a." Ngọc Cầm đi ra theo , ôm lấy vai Tiểu Hạnh nhi nói rằng, "Cái gì gọi là sau này lớn lên xứng đôi với phò mã a ?" Tiểu Hạnh nhi tát một cái vào tay Ngọc Cầm, "Ngươi đừng có mà chạm vào người ta." Ta nói Tiểu Mã cùng Phò mã rất xứng đôi, lại không nói tiểu mã trưởng thành rất giống phò mã, tới cùng đều là ngươi nói huyên thuyên." Ngọc Cầm tra hô, "Ôi, ta phát hiện ngươi càng ngày càng khó tính rồi." "Ta nói hai người các ngươi lúc nào có thể líu ra líu ríu như chim sẻ vậy ?" Tô Phu nhân cầm khăn đi ra, nhìn tiểu bạch mã một chút, "Chà chà, thật là một con ngựa đẹp." đi quanh quanh con ngựa một vòng, "Vóc cũng thật nhỏ nhắn, cái yên làm cũng rất chắc chắn." Vũ Lương nói, "Yên ngựa này chính là do lão thợ thủ công lành nghề làm ra, đương nhiên sẽ là rất tốt," tiện đà hướng về Tô Hạo nói, "Xin mời Phò mã lên ngựa." Nói xong sải bước leo lên ngựa của mình, một con ngựa cao to có lông màu đỏ. Hai con ngươi Tô Hạo sáng lóe, lập tức học theo tư thế của Vũ Lương, kéo dây cương, chân trái dẫm lên bàn đạp bên trái thân ngựa, ra sức dớn người lên ngựa, con ngựa kia bị nàng lôi kéo sang bên trái mấy bước, Tô Hạo chưa ngồi vững vàng, yên ngựa chao đảo một chút, chờ cho ngựa dừng lại mới thở phào nhẹ nhõm, điều chỉnh lại tư thế ngồi, hai tay nắm chặt dây cương, hướng về Vũ Lương cười cười. Vũ Lương gật gù, thúc ngựa đi đến cạnh bên người Tô Hạo, dùng chân nhẹ nhàng đạp vào bụng tiểu bạch mã, bạch mã lập tức cất bước tiến lên. Lúc đầu con ngựa còn đi chậm, Tô Hạo cũng không phòng bị, dây cương trong tay dần dần thả lỏng, con ngựa kia bỗng chốc tăng nhanh tốc độ, bắt đầu nhanh lên, càng chạy càng nhanh, Tô Hạo bắt đầu trở nên căng thẳng, một mặt kéo chặt dây cương, một mặt cúi đầu lên trước, thân thể theo bước chạy của tiểu bạch mã mà chao đảo. Vũ Lương thấy Tô Hạo nắm dây cương hai bên không thăng bằng, một dài một ngắn, càng nghiêm trọng hơn là hai chân Tô Hạo cũng không đặt lên bàn đạp, hai bên bàn đạp trống trơn, lắc lư dữ dội, nhân tiện nói, "Thu lại dây cương, hai bên dài một chút, chân kẹp chặt bụng ngựa, bàn chân để lên bàn đạp." Tô Hạo nghe thấy làm theo, tốc độ của tiểu bạch mã quả nhiên chậm lại, không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Vũ Lương nói "Kỹ thuật cưỡi ngựa cùng bắn cung cũng không khác mấy, bất quá chỉ là phải chăm chỉ luyện tập thôi, trong rừng trúc không gian quá nhỏ hẹp, không tiện cho việc luyện tập, phò mã theo ta đến Lâm Uyển đi." Từ đó về sau, Tô Hạo ban ngày cùng Vũ Lương ở Lâm Uyển luyện tập cưỡi ngựa bắn cung, buổi tối thì theo Ngô Tương luyện viết chữ đại, mỗi ngày đều đến canh ba mới nghỉ ngơi, sáng sớm trời chưa sáng đã rời giường. Mà nhìn lén Tô Hạo luyện tập cưỡi ngựa bắn cung cùng với luyện chữ cũng đã trở thành thú vui quen thuộc của chúng tướng sĩ. Lúc Tô Hạo cưỡi tiểu bạch mã phi như bay ở Lâm Uyển, chung quanh núi rừng đều là nam tử hán lén lút ngồi ngắm, khi Tô Hạo đi tới trường đình chấp bút luyện chữ, những nam nhân này liền di chuyển đến rừng trúc trước sân , như lũ khỉ leo trèo ngắm trăng, đôi mắt liên tục chớp chớp. Có một lần thấy Tô Hạo không cẩn thận ngã từ trên ngựa xuống, Vũ Lương cách không xa quá hai trượng còn chưa kịp phản ứng, đã thấy trong rừng trúc chạy ra một đám tướng sĩ, vác theo cáng, còn có cả thuốc trị thương, một mặt đau lòng hô to gọi nhỏ đang chạy vọt tới, làm cho Vũ Lương kinh ngạc đến trợn mắt ngoác mồm. Còn có một lần, Tô Hạo luyện chữ, mài mực trượt tay để tra bút rơi vào vại mực, nước mực bắn ra như mưa, bắn lên cả khuôn mặt trắng nõn của Tô Hạo, mặt Tô Hạo lập tức biến thành mặt hoa, Tô Phu nhân đứng ở một bên quan sát trên mặt vừa mới nở lên nụ cười, đã nghe bốn phía núi rừng xung quanh vang lên tiếng cười ầm ầm. Tuy là biết lần này các tướng sĩ không có ác ý, Tô Phu nhân vẫn cảm thấy bọn họ thật thất lễ, liền sai thị nữ đuổi đuổi mấy lần, nhưng là căn bản vô dụng, các tướng sĩ tay chân linh hoạt, "Phần phật" một hồi tản đi, thời gian một cái nháy mắt sau lại "Phần phật" một hồi xúm lại chỗ cũ, tiếp tục nhìn lén. Tô Phu nhân đuổi chán cũng không được, liền cũng kệ bọn họ. Bởi vì Hoàng đế hạ chiếu đề bạt tướng lĩnh thế tộc Quan Tây lãnh binh áp chế tam vương, mấy ngày nay dịch tốt báo tin đều đa số là báo tin chiến thắng, Thanh Hà Vương cùng Thanh Thành vương bị thế lực của tướng sĩ Quan Tây chia cắt, hình thành thành thế gọng kìm, kịp thời phòng ngừa binh sĩ hai bên hợp lại thành một, Thanh Xuyên vương lúc đang định cho quân ra khỏi Thục liền bị đánh phủ đầu, tổn thất rất nhiều binh tướng, còn có mấy binh sĩ bị bắt giữ. Đương nhiên, tin tức xấu cũng không phải không có, đó chính là bởi thiên tai cùng với việc tam vương tạo phản đã ảnh hưởng tới lòng dân, Vân Nam bạo phát lên mấy cuộc khởi nghĩa của nông dân, cũng tự đứng lên lập cờ, xưng đế, triều đình lại phải mất một lượng binh lớn để đàn áp nơi đó, bản đồ đế quốc Đại Tề ở phương nam không khỏi khói lửa nổi lên bốn phía. Tuy rằng Hoàng đế chỉ phái Tô Hạo trấn thủ Thái Sơn, cũng nói rõ không có thánh chỉ không được xuất binh, nhưng cũng căn dặn vạn nhất tin báo bị gián đoạn, Tô Hạo có thể tự quyết định khi nào xuất binh hoặc có xuất binh hay không. Mặc kệ tương lai có phải xuất binh hay không, Tô Hạo đều cảm thấy nên phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, quân sĩ thao luyện vẫn đang theo phương án luyện tập của Giang Tuấn, Tô Hạo vẫn chưa thay đổi, nhưng điều này không có nghĩa là nàng không có chủ ý của mình. Nhớ tới lúc vừa đặt chân tới địa giới Tần Lĩnh gặp được ông lão râu bạc ngồi trên ghế bay tới bay lui rất để tâm, lúc này kĩ năng cưỡi ngựa của nàng cũng đã tạm ổn, cũng có thể tự mình tung hoành ngang dọc ung dung tự nhiên, bởi vậy quyết định đi bái phỏng lão nhân kia. Lúc đó là tiết thu cuối mùa, gió núi gào thét đã mang theo mấy phần khí lạnh. Tô Hạo cùng với Vũ Lương, Giang Tuấn, Ngô Tương cùng với hơn hai mươi tướng sĩ cùng đi, thúc ngựa chạy băng băng trên núi, phía sau áo choàng bay phất phới trong tiết gió thu. Nói tới chúng tướng sĩ một chút, tuy rằng lúc đầu không phục Tô Hạo còn nhỏ tuổi mà đã chỉ huy bọn họ, nhưng cũng dần dần bị vẻ kiên cường cùng tinh thần hiếu học của Tô Hạo thuyết phục, thêm vào nữa Tô Hạo tính tình ôn hòa, đối với bọn họ lại cực kì khoan dung, cho dù bọn họ phạm lỗi lầm gì, cũng đều lấy tâm để trị, chưa bao giờ phát tiết với bọn họ, càng không có lấy quân pháp ra đe dọa bọn họ, bây giờ đối với Tô Hạo càng thêm cung kính cũng không khác gì tình cảm đối với Giang Tuấn. Vũ Lương từ trong bóng tối cũng nhìn ra được chuyển biến của lòng quân, hoàn toàn không nghĩ tới Tô Hạo nhanh như vậy đã có thể lấy được lòng quân. Giang Tuấn lại là một văn sĩ, đối với xuất thân Trạng Nguyên của Tô Hạo rất có hảo cảm, trong khi ở chung lại phát hiện hắn khiêm tốn hiếu học, không khỏi lại càng thêm yêu thích. Cho tới Ngô Tương, thái độ của hắn từ trước tới giờ đối với Tô Hạo vẫn chưa có gì thay đổi, đều nghiêm ngặt quản giáo như trước, thỉnh thoảng cũng có vài câu biểu dương, nếu cảm thấy sinh hoạt có chút đơn điệu vô vị, hắn lại cùng Tô Hạo đi thăm thú chung quanh, chỉ là rất ít khi nói chuyện, thông thường đều là im lặng không lên tiếng, cứ như thế nhiều người không hề để ý đến sự tồn tại của hắn. Cũng tỷ như hiện tại, Ngô Tương cưỡi ngựa đi phía sau mọi người, rất ít người chú ý đến hắn. Khi mọi người tìm tới sơn thôn nhỏ của lão nhân tóc bạc, Tô Hạo mới phát hiện, mấy chục gia đình trong thôn, gia gia đều tinh thông dùng hỏa dược, có người thậm chí còn làm ra súng săn dây kéo hỏa ống cầm lên núi săn thú, chỉ có điều giống như cánh diều của lão nhân râu bạc, hỏa lực gần như không có tác dụng là mấy. Tô Hạo lệnh cho một tướng sĩ dùng chuỗi tiền đồng mua lại một dây kéo hỏa ống, tự mình thử bắn mấy lần, phát hiện thao tác cực kỳ bất tiện, mà khó có thể ngắm bắn chính xác, nếu như đem hỏa ống này dùng trong chiến tranh, đối mặt với kẻ địch cưỡi ngựa cao hơn đầu, vung vẩy trường thương căn bản cũng không hình thành được sức chiến đấu. Tô Hạo nhớ tới lúc đi vào trong Thái Sơn có rất nhiều cơ quan mật, có rất nhiều cánh răng cưa xoay tròn vận dụng liên kết vật lý, nghĩ tới những thiết kế cơ quan này có thể áp dụng vào hỏa dược của người trong thôn này. Có thể vẽ ra một bản vẽ thiết kế đại súng, sau đó đem người chế tạo hỏa ống cùng với người chế tạo cơ quan thuật cùng đồng tâm nghiên cứu chế tạo, một thời gian sau, nói không chắc có thể cải thiện được tầm bắn xa hơn, cũng dễ dàng ngắm bắn mục tiêu đồng thời gia tăng được sức mạnh của hỏa thương..... Tô Hạo nghĩ tới đây, liền quyết định đưa số tiền lớn cùng với lễ vật cho lão nhân râu bạc cùng các bị nam tử trung niên trong thôn. Sơn thôn nhỏ vì nằm ở vị trí hẻo lánh, lại không thích hợp trồng trọt cây nông nghiệp, nơi này rất nhiều đá, người dân ở đây đều là săn thú, bắt cá mà sống, mặc dù không chết đói, nhưng sinh hoạt vô cùng túng quẫn, khi nghe Tô Hạo thuê bọn họ làm thợ lại trả lương hậu hĩnh như vậy, không khỏi vui mừng không ngớt. Trước khi đi, lão nhân râu bạc chỉ vào một ngọn núi bên cạnh thôn rồi nói bô lô ba la mấy câu, Tô Hạo nghe hoàn toàn không hiểu, một bên tướng sĩ hiểu được tiếng bản địa giải thích, "Hắn nói bên cạnh thôn trang có rất nhiều quặng mỏ lưu huỳnh cùng mỏ quặng diêm tiêu* , hỏa dược dùng mãi không hết." Quặng Diêm tiêu là quặng kali nitotratKNO3 là quặng tự nhiên, thành phần chính của thuốc súng người TQ ngày xưa. Tô Hạo nghe xong, liền đối với lão nhân râu bạc gật đầu cười mỉm. Trên đường về Thái Sơn, Tô Hạo nhìn thấy phía chân trời có một con nhạn đang bay, đưa tay tháo trường cung đang treo bên yên ngựa, từ bao lưng phía sau rút ra một mũi tên, ngửa người về phía sau, ngưng thần nhắm bắn, thong dong thả mũi tên bay thẳng lên trời, chim nhạn đang bay trên trời bị bắn trúng rơi xuống đất, rơi vào trước mắt mọi người, mọi người không khỏi cùng kêu lên reo hò khen hay. "Đề đốc đại nhân thân thủ khá lắm!" Tô Hạo hào phóng nở nụ cười, phóng ngựa chạy băng băng, mọi người cũng từng người vung roi, đi theo phía sau. Hỏa Thương nghiên cứu chế tạo cũng không thuận lợi. Tô Hạo đã sớm chuẩn bị tâm lý, cũng không có trách móc nặng nề, chỉ cổ vũ bọn họ cố gắng sáng tạo. Thoáng qua bắt đầu mùa đông, sáu cánh bụi hoa nở rộ tràn ngập phía chân trời, Thiên Sơn vạn cây một mảnh Quỳnh Dao, góc sân vài cây Hồng Mai cao ngạo tỏa ra. Buổi tối, sau khi tuyết ngừng rơi, Tô Hạo khoác áo choàng lông cáo, cầm theo một chiếc đèn lồng đứng một mình bên cạnh bụi Hồng Mai, vài giọt lệ thanh tú yên lặng trượt xuống khuôn mặt, rớt xuống tuyết ở dưới chân. Mơ hồ trong tầm mắt, mơ hồ đã gặp công chúa điện hạ, áo trắng như tuyết, lạnh lùng như băng, ánh mắt dần dần chuyển hướng nhìn nàng, đối với nàng cười nhạt một tiếng. "Điện hạ. . . . . ." Nhẹ nhàng kêu một tiếng, tâm Tô Hạo không khỏi rung động, khóe miệng hơi mở ra, cơ hồ khóc thành tiếng, nhưng cuối cùng vẫn là chế ngự được cảm giác mất mát, cũng nhanh chóng bình phục được đau đớn cùng nhớ nhung trong lòng. We will keep fighting for all libraries - stand with us! Internet Archive logo A line drawing of the Internet Archive headquarters building façade. Upload icon An illustration of a horizontal line over an up pointing arrow. Upload User icon An illustration of a person's head and chest. Sign up Log in Internet Archive Audio Live Music Archive Librivox Free Audio Featured All Audio This Just In Grateful Dead Netlabels Old Time Radio 78 RPMs and Cylinder Recordings Top Audio Books & Poetry Computers, Technology and Science Music, Arts & Culture News & Public Affairs Spirituality & Religion Podcasts Radio News Archive Images Metropolitan Museum Cleveland Museum of Art Featured All Images This Just In Flickr Commons Occupy Wall Street Flickr Cover Art USGS Maps Top NASA Images Solar System Collection Ames Research Center Software Internet Arcade Console Living Room Featured All Software This Just In Old School Emulation MS-DOS Games Historical Software Classic PC Games Software Library Top Kodi Archive and Support File Vintage Software APK MS-DOS CD-ROM Software CD-ROM Software Library Software Sites Tucows Software Library Shareware CD-ROMs Software Capsules Compilation CD-ROM Images ZX Spectrum DOOM Level CD Books Books to Borrow Open Library Featured All Books All Texts This Just In Smithsonian Libraries FEDLINK US Genealogy Lincoln Collection Top American Libraries Canadian Libraries Universal Library Project Gutenberg Children's Library Biodiversity Heritage Library Books by Language Additional Collections Video TV News Understanding 9/11 Featured All Video This Just In Prelinger Archives Democracy Now! Occupy Wall Street TV NSA Clip Library Top Animation & Cartoons Arts & Music Computers & Technology Cultural & Academic Films Ephemeral Films Movies News & Public Affairs Spirituality & Religion Sports Videos Television Videogame Videos Vlogs Youth Media Search the history of over 808 billion web pages on the Internet. Search the Wayback Machine Search icon An illustration of a magnifying glass. Mobile Apps Wayback Machine iOS Wayback Machine Android Browser Extensions Chrome Firefox Safari Edge Archive-It Subscription Explore the Collections Learn More Build Collections Save Page Now Capture a web page as it appears now for use as a trusted citation in the future. Please enter a valid web address AboutBlogProjectsHelpDonateContactJobsVolunteerPeople About Blog Projects Help Donate Donate icon An illustration of a heart shape Contact Jobs Volunteer People Audio Item Preview Flag this item for Graphic Violence Explicit Sexual Content Hate Speech Misinformation/Disinformation Marketing/Phishing/Advertising Misleading/Inaccurate/Missing Metadata audio Phò Mã 16 Tuổi Topics Phò Mã 16 Tuổi Phò Mã 16 Tuổi Addeddate 2020-09-28 093304 Identifier pho-ma-16-tuoi Scanner Internet Archive HTML5 Uploader plus-circle Add Review comment Reviews There are no reviews yet. Be the first one to write a review. 350 Views DOWNLOAD OPTIONS download 1 file ITEM TILE download download 1 file TORRENT download download 1 file VBR M3U download download 12 files VBR MP3 Uplevel BACK [BÁCH HỢP AUDIO] PHÒ MÃ 16 TUỔI TẬP 1 Phát hành chiều 2,4,6 hàng tuần! download [BÁCH HỢP AUDIO] PHÒ MÃ 16 TUỔI TẬP 10 Phát hành chiều 2,4,6 hàng tuần! download [ BÁCH HỢP AUDIO ] PHÒ MÃ 16 TUỔI TẬP 11 Phát hành chiều 2,4,6 hàng tuần ! download [BÁCH HỢP AUDIO] H NHẸ PHÒ MÃ 16 TUỔI TẬP 12 KẾT HOÀN !!! download [BÁCH HỢP AUDIO] PHÒ MÃ 16 TUỔI TẬP 2 Phát hành chiều 2,4,6 hàng tuần! download [BÁCH HỢP AUDIO] PHÒ MÃ 16 TUỔI TẬP 3 Phát hành chiều 2,4,6 hàng tuần! download [BÁCH HỢP AUDIO] PHÒ MÃ 16 TUỔI TẬP 4 Phát hành chiều 2,4,6 hàng tuần! download [BÁCH HỢP AUDIO] PHÒ MÃ 16 TUỔI TẬP 5 Phát hành chiều 2,4,6 hàng tuần! download [BÁCH HỢP AUDIO] PHÒ MÃ 16 TUỔI TẬP 6 Phát hành chiều 2,4,6 hàng tuần! download [BÁCH HỢP AUDIO] PHÒ MÃ 16 TUỔI TẬP 7 Phát hành chiều 2,4,6 hàng tuần! download [BÁCH HỢP AUDIO] H nhẹ PHÒ MÃ 16 TUỔI TẬP 8 Phát hành chiều 2,4,6 hàng tuần! download [BÁCH HỢP AUDIO] H Nhẹ PHÒ MÃ 16 TUỔI TẬP 9 Phát hành chiều 2,4,6 hàng tuần! download download 78 Files download 17 Original SHOW ALL IN COLLECTIONS Community Audio Uploaded by bachtruyenvn on September 28, 2020 SIMILAR ITEMS based on metadata Terms of Service last updated 12/31/2014 Tên Truyện Phò Mã Mười Sáu Tuổi - 驸马十六岁Tác giả Bình Quả Nhất Sinh Thôi - 苹果一生推Edit Tớ Tên KunTình Trạng HoànĐộ Dài 87 Chương + 5 Phiên ngoại Loại Bách Hợp + Xuyên Không + Cổ Đại + Sinh Tử + HENhân Vật chính Tô Hạo + Trường Ninh... Công ChúaPhối Hợp diễn Tiểu Kiều, Huyền Tuyết cùng các nhân vật ÁnGiang Nam thế gia, có một đứa bé, tài mạo song toàn, giọng nói cùng dáng điệu đều mỹ miều, được ban hôn với băng sơn công thời ghi tên lên bảng vàng trúng Trạng Nguyên, mọi việc diễn ra tuyệt đối không theo ý nữ phò người xung quanh xuất hiện đều bằng mưu mô riêng của mình mà leo lên vũ đài chính trị, cũng chỉ như là mây gió thoáng chỉ có băng sơn công chúa bình tĩnh đùa giỡn tiểu Phò mã nhã nhặn lịch sự mới là thiên trường địa cửu, vĩnh viễn không chia lìa. "Tiểu Kiều?" Tô Tranh cả kinh, hỏi Tô phu nhân, "Là thiên kim tiểu thư Chu Tiểu Kiều của biểu đệ Chu Thế An ?" Đầu óc Tô phu nhân cũng đang mơ hồ, "Phải rồi." Khách mời bên trong, ngoại trừ nàng không có Tiểu Kiều thứ hai . Tô phu nhân lớn tiếng hỏi, "Đừng ở đây nói lắp bắp, nói nhanh một chút, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?" Tiểu Hạnh nhi tuổi còn nhỏ, không khỏi căng thẳng, che ngực nói không ra lời, cuối cùng cũng coi như Ngọc Cầm nhanh mồm nhanh miệng, "Tiểu Kiều tiểu thư nói muốn tham quan Tô phủ, đi tới. . . . . . Trong sân, không biết làm sao đột nhiên té xỉu trên đất bất tỉnh nhân sự. . . . . ." Trong lòng Tô phu nhân đã rõ ràng bảy phần, hỏi, "Hiện tạiTiểu Kiều tiểu thư ở nơi nào?" Tiểu Hạnh nhi có thể coi là thở ra hơi, vội nói, "Mama đã đem tiểu Kiều tiểu thư đuổi về phòng ngủ, để Tuyết Vân đi gọi đại phu rồi." Tô phu nhân thở ra một hơi, hướng về Tô Tranh nói, "Lão gia, chúng ta đi xem." Tô Tranh gật nặng nề đầu. Tô phu nhân cùng Tô Tranh đi đến, hai Di thái thái* cũng cùng đi theo, Tô Tán cùng Tô Tụng mặc dù ở cách xa Thanh Châu, từ lâu cũng đã nghe nói đến mỹ danh của tiểu Kiều, hận không thể mọc hai cánh bay đến Dương Châu chứng kiến mỹ nữ đệ nhất thiên hạ, lúc này sao đành bỏ qua cơ hội tốt, liền cùng đi theo phía sau phụ mẫu. Di thái thái* = vợ lẽ Đoàn người chạy tới trước của phòng Tiểu Kiều, chỉ thấy một nhà Chu Thế An vây quanh giường Tiểu Kiều đã lâu. Tô phu nhân thấy người trong phòngđông như mắc cửi, nhân tiện nói, "Ngoại trừ lão gia cùng Chu lão gia, Những nam nhân khác lui ra ngoài đi!" Tô Tán cùng Tô Tụng nghe xong rất nhụt chí, may là hai huynh đệ Chu Lập Chu Hành cũng đi ra cùng, bốn người cũng là bạn cùng lứa tuổi, lời nói cũng coi như là tâm đầu ý hợp, mới giảm đi không ít tiếc nuối. "Cũng không biết Tuyết Vân này rốt cuộc đi Đông Hải hay là đi Nam Hải rồi hả ? Gọi đại phu nửa ngày rồi còn không trở về." Tô phu nhân cuống lên, vén ống tay áo lên, dùng biện pháp cũ, tiến lên ấn huyệt nhân trung - giữa mũi và miệng. Chu phu nhân thì lại một bên"Ôi bảo bối của ta" một bên kêu một bên thay con gái xoa xoa ngực từ phía sau lưng. Hai vị phu nhân cùng nỗ lực giúp, rốt cuộc Chu Tiểu kiều chậm rãi mở đôi mắt đẹp ra, chỉ là đồng tử, con ngươi vẫn thất thần mất tiêu cự như cũ. Chu phu nhân nâng khuôn mặt nhỏ của nữ nhi mừng đến phát khóc, "Ôi tiểu bảo bối của ta, ngươi có thể dọa vi nương phát sợ rồi!" Chu Thế An cũng lau nước mắt. Lại nghe Chu Tiểu Kiều khẽ mở môi đỏ, ngâm ra một bài thơ - "Thiên hạ dồn dập nói tiểu Kiều, Hôm nayTiểu Kiều thẹn không mặt mũi nào, Ngoài núi Thanh Sơn Lâu Ngoại Lâu, Bắt đầu tin sắc đẹp xuất thiếu niên." Nghe xong, người trong phòng đơ như gà gỗ. Chu phu nhân nhìn về phía Chu Thế An,"Tiểu Kiều nói không đầu không đuôi như này là có ý gì?" Dừng một chút lại nói, "Tiểu Kiều của chúng ta không phải sinh ngốc rồi chứ?" Chỉ có Tô phu tâm như sáng tỏ, lòng nói, xem ra sự tình hỏng rồi, tiểu Kiều nhất định là nhìn thấy Hạo nhi rồi. Lúc nàyTô Tranh cũng đang đăm chiêu. Mọi người đang suy đoán linh tinh, chỉ thấy ánh mắt tiểu Kiều cũng đã hoàn hồn trở lại, thâm tình chân thành, quay về không khí trước mặt ngâm rằng, "Giương mắt nhìn lên Trong biển hoa Một bóng người xanh nhạt Tú Kỳ Đang say sưa ngắm nhìn một đóa hoa xuân Gió nhẹ thổi qua Bông hoa hồng nhạt nhẹ nhàng nhún nhảy Hoảng hốt Mỹ Lệ Có hoa khó so Có họa khó vẽ Rất khác biệt. . . . . ." Ngâm xong khóe môi chậm rãi hướng về hai bên, nở ra một nụ cười, hai dòng máu mũi cũng thuận theo chảy xuống. Chu phu nhân sợ đến hô lớn, "Aizzzz, không phải chứ ! Tiểu Kiều của ta ngớ ngẩn rồi sao !" Tay chân Chu Thế An cũng phát hoảng. Đúng lúc này, Tuyết Vân dẫn đại phu đi vào. Đại phu hành nghề y đã mấy chục năm, nhìn một chút đã đoán ra được 7 8 phần, bắt mạch xong nhân tiện nói, "Lão gia phu nhân xin yên tâm,chẳng qua Chu tiểu thư di chuyển một đoạn đường quá xa, thân thể mệt nhọc, xuất hiện ảo giác, chỉ cần nghỉ ngơi mấy ngày liền là khỏe." Tô phu nhân vội vàng nói thuận theo, "Đúng đúng đúng, tiểu Kiều luôn được nuông chiều từ bé, lần này ngồi kiệu từ Dương Châu đến Vạn An, nhất định là mệt muốn chết rồi, nhớ lại hồi ta còn là thiếu nữ cũng từng sinh ảo giác, thuốc gì cũng không uống, chỉ nghỉ ngơi mấy ngày liền tốt hơn nhiều." Chu phu nhân nghe xong, bán tín bán nghi, lau lau nước mắt hỏi, "Lời ấy thật chứ?" Tô phu nhân nói, "Biểu tẩu há có thể lừa ngươi, chỉ cần nghỉ ngơi tốt là được rồi." Đại phu cũng khuyên vài câu, kê vài thang thuốc bổ cho Tiểu Kiều, phu thê Chu thị lúc này mới yên tâm được một chút. Tiểu Kiều cần tĩnh dưỡng, mọi người liền lui ra phòng ngủ, chỉ chừa hai mama ở trước giường hầu hạ. Tô Tranh bồi Chu Thế An đi tới thư phòng của mình, Tô phu nhân cùng hai vị Di thái thái liền theo Chu phu nhân đi tới phòng khách. Di thái thái Lý thị nói, "Tiểu Kiều tiểu thư qua tuổi 16, cũng nên tìm một hộ môn đăng hộ đối mà gả đi thôi ." Chu phu nhân nói, "Ai nói không có đây, người tới cửa cầu hôn cũng đạp hỏng cửa chính của Chu gia rồi, đều không thể lọt mắt xanh của Tiểu Kiều, Thế An từng nói, mặc kệ Phú Quý nghèo hèn, chỉ cần tiểu Kiều yêu thích, liền tuyển hắn làm con rể, nếu tiểu Kiều không thích, mặc hắn mang đến núi vàng núi bạc cũng sẽ không đem con gái gả cho hắn." Di thái thái Từ thị nói, "Ơ, tính cách Tiểu Kiều như tiểu hài tử, các ngươi làm trưởng bối cũng không thể không quản nàng, hôn nhân chính là chuyện đại sự cả đời, không phải trò đùa." Di thái thái Lý thị từ trước đến giờ vẫn đứng cùng một chiến tuyến với Từ thị, lúc này gật đầu liên tục nói, "Đúng vậy đúng vậy, người khác không nói, chỉ nói Trường Ninh Công Chúa - công chúa được Hoàng Đế sủng ái nhất, ánh mắt quá cao, Hoàng Thượng cũng chiều hư nàng, năm nay đã 20 tuổi còn chưa xuất giá đây." "Ôi, " Chu phu nhân cười xua tay, "Đừng nói bậy, con gái chúng ta chỉ là con của Tri phủ, sao có thể đánh đồng với Trường Ninh công chúa, Cổ Ngữ có câu, 'Con gái Hoàng đế không lo gả ', Trường Ninh công chúa chính là đến bốn mươi tuổi, cũng không biết có bao nhiêu nam nhân trong thiên hạ mong ước cưới nàng làm thê." Lý thị cũng cười, "Con gái Hoàng đế không lo gả, con gái Chu gia các ngươi lại càng không phải lo lắng, bây giờ Đại Tề Quốc chúng ta ai không biết tiểu Kiều tiểu thư là mỹ nữ đệ nhất thiên hạ đây ?" Ngàn xuyên vạn xuyên, nịnh nọt không thôi. Chu phu nhân nghe xong trong lòng rất cao hứng, nhưng ngoài miệng vẫn như cũ khiêm tốn nói, "Thiên hạ đệ nhất mỹ nữ cái gì a ? Thực sự là muốn chiết sát tiểu Kiều rồi." Tô phu nhân bởi vì có chuyện trong lòng, một mực yên lặng không lên tiếng, đúng lúc có một mama đi vào tìm nàng chi tiền, nàng liền đứng lên cười nói, "Hai vị muội muội theo biểu đệ muội tâm sự, ta còn có việc thu xếp, sẽ không ngồi cùng ở đây." Xong xuôi, Tô phu nhân liền đi tới biệt viện của Tô Hạo, đem toàn bộ gia nhân cùng mama của Tô Hạo gọi vào trong sân, thét ra lệnh, "Đều qùy xuống cho ta!" Tô Hạo ở trong phòng nghe Tô phu nhân quát, không biết xảy ra chuyện gì, vội vàng đi ra nói, " Mama lớn tuổi rồi, thân thể không tiện, cũng không cần quỳ." Tô phu nhân ôn nhu đối với hài tử bảo bối nói, "Hạo nhi, chuyện không liên quan tới ngươi, ngươi trở về phòng đọc sách đi." Tô Hạo chỉ đành trở về thư phòng. Tô phu nhân ngược lại cũng không đành để mama quỳ, nhưng đám tiểu nha đầu sẽ không may mắn như vậy, quỳ một loạt trên đất , từng người từng người một cúi đầu, cũng không dám thở mạnh. "Các ngươi cũng đã nghe nói chuyện của Tiểu Kiều tiểu thư rồi, nàng là thiên kim của Chu phủ, được sủng ái, đương nhiên sẽ không sai lầm, vì lẽ đó toàn bộ sự việc đều là các ngươi sai, lúc trước ta tận tình khuyên nhủ các ngươi, lời ta nói đều là gió thổi bên tai hả ? Hả?"

phò mã 16 tuổi