Bởi vì cuộc sống bị giam cầm luôn tràn ngập nỗi kiệt quệ và đau khổ. Chúng tùy thuộc vào các ngài, xin hãy đấu tranh để cho những sinh vật thông minh, tuyệt diệu và có tập tính xã hội được giải phóng khỏi mọi xích cùm hay chuồng cũi mà chúng đang đau đớn chịu đựng". Natascha cũng có quyền thừa kế căn nhà của Wolfgang nơi mình bị giam cầm. Chương 45: nói nhiều như vậy với cô ấy làm gì; Chương 46: Là đến lượt anh xuống Địa Ngục. Chương 47: Tổng giám đốc bảo muốn bọn họ chết. Chương 48: hắn và An Nguyệt Lê không cùng một loại người. Chương 49: anh đè em thực khó chịu. Chương 50: Mị Cơ đến An gia. Hắn gật đầu, tiến lại gần hôn khóe miệng tôi một cái. Tôi hỏi hắn một lần nữa tại sao hắn lại giam cầm tôi, hắn vẫn trả lời hắn thích tôi. 7 Cơm trưa ăn chẳng có vị gì, bởi vì không phải Dương Khả đưa tới, mà là một ông già, hắn nói hắn là quản gia nhà Dương Khả. Vậy Dương khả chắc là có rất nhiều tiền. Khớp với tác dụng tìm kiếm: Truyện : giam cầm (5+6) Hắn điên cuồng quất dây nịt xuống cơ thể cô , không nhanh không đủng đỉnh nhưng lực đạo những lần giáng xuống thân thể cô đa số đau đớn Tác giả: muatruyen.com Đánh giá: 5 ⭐ ( 27768 lượt review ) Đánh giá bán cao nhất: 5 ⭐ Đánh giá tốt nhất: 5 ⭐ Người cha ác quỷ Fritzl đã giam cầm con gái mình khi cô vừa tròn 18 tuổi, hắn xây dựng một ngôi nhà bí mật, hắn nói dối vợ và cảnh sát rằng xây nhà để trốn tránh những kẻ đang muốn săn đuổi mình. Căn nhà bí mật là nơi hắn đã giam cầm Elisabeth để thực hiện Ok8T. Người đàn ông cũng cảm thấy cô được bôi trơn rồi, miệng càng không ngừng “Đúng là dâm đãng, nói vài câu em đã ướt rồi.” “Nếu không phải lớp mười mỗi ngày em dùng đôi mắt to kia quyến rũ tôi, tôi có thể xuất tinh trong người em sớm như vậy sao?” “Anh nói bậy.” Vốn dĩ quy đầu đã nhét vào một nửa, Bích Hà nghe hắn nói xấu mình như vậy, tức tới mức nhổm dậy, dương vật dưới thân trượt ra nảy nảy “Rõ ràng là anh lừa em… Lúc đó em còn nhỏ như vậy… anh đã…” “Tôi làm sao?” Người đàn ông bắt đầu thở gấp, bàn tay to đè eo của cô xuống, một tay khác cầm dương vật của mình chà đi chà lại chất nhầy của cô để bôi trơn “Tôi ép buộc em? Vậy thì không có…” Hắn tìm được cửa huyệt, ấn cô gái chầm chậm ngồi xuống, nhìn cửa huyệt nuốt dương vật của hắn vào, lúc này mới thở dài một hơi thỏa mãn, rồi ưỡn động mấy lần, nói tiếp “Lúc trước rõ ràng chính em tách chân lộ mông quyến rũ tôi, tôi nào chịu được loại dụ dỗ này…” “Em không có.” Hắn nói xằng nói bậy, Bích Hà tức giận đẩy hắn, lại bị hắn xoay người đè xuống ghế sô pha bẻ chân ra làm. Dương vật rút ra đâm vào trong cơ thể, tư thế này khiến cảm giác kích thích của dương vật với âm đạo càng thêm mạnh mẽ. Bích Hà cảm thấy bụng dưới tê dại. “Còn nói không quyến rũ tôi.” Người đàn ông vừa làm cô vừa nhào nặn vú cô “Không phải thì làm sao mới 14 tuổi đã bị tôi làm?” Bích Hà đưa tay muốn che miệng hắn. Khuôn mặt và cái miệng xinh đẹp như vậy buông ra toàn là lời thô tục. Người đàn ông cười, cuối cùng không nói thêm nữa, ngậm đầu ngón tay cô liếm mút. Không biết bị ban ngày tuyên dâm kích thích hay là bị những lời thô tục từ cái miệng đẹp đẽ kích thích, hay là bị người đàn ông liếm ngón tay kích thích, Bích Hà cảm thấy khoái cảm ùa về trong nháy mắt, toàn thân chợt căng ra ưỡn thẳng, ngón tay bị ngậm lấy cong lại, đầu không chống đỡ được ngửa ra sau, âm đạo co thắt mãnh liệt… Thoáng chốc, vậy mà cô đã đạt tới cao trào. Người đàn ông hít sâu một hơi, âm đạo đột nhiên co lại kẹp hắn suýt nữa bắn ra. Đợi thân thể dưới người từ từ thả lỏng, hắn mới nhìn cô gái biểu cảm mê mẩn dưới thân tiếp tục ra vào, nhưng chỉ hôn cô, không nói gì nữa. Hồi lâu sau, người đàn ông tăng tốc độ, ấn eo cô bắn vào, lại dùng dương vật chặn lại một lúc, sau đó mới từ từ rút dương vật mềm oặt ra. Bích Hà còn đang trong dư vị cao trào, sắc mặt ửng hồng, vẻ mặt mơ màng. Người đàn ông không nhịn được hôn cô một chút, sau đó mới thở dài, nhét dương vật vào quần. Hắn vừa sờ thân thể cô, vừa cầm di động gọi điện cho bố mẹ. “Mẹ, con về rồi.” “Đến nơi rồi.” “Không ở Dụ Viên, ở đường số 1 Tân Giang.” “Mấy ngày tới con ở bên này.” “Được, buổi tối ăn cơm cùng nhau… Gọi cả bố nữa. Bố mẹ chuẩn bị một chút, con dẫn bạn gái con đến gặp mặt hai người.” Không biết bên kia nói gì, người đàn ông cười. “Không, không phải Coco.” Hắn vừa trầm giọng phủ nhận còn vừa quay đầu nhìn cô gái dưới tay vẫn chưa hồi thần, cười “Là người đứng đắn… Bạn học cấp ba, trung học T.” Đầu bên kia nói gì đó khiến người đàn ông kinh ngạc nhướn mày “Làm sao mẹ biết được?” Lâm Trí Viễn cúp điện thoại, lại cúi người cẩn thận nhìn Lương Bích Hà nằm trên ghế sô pha ngủ thiếp đi. Hắn nhướn mày cười một tiếng. Đương nhiên hắn biết phương pháp nhanh nhất, triệt để nhất để trói buộc một người phụ nữ là gì. Hôn nhân. Trong xã hội nam quyền, giấy chứng nhận kết hôn chính là giấy phép do pháp luật cấp cho đàn ông để chiếm hữu hợp pháp một người phụ nữ. Chỉ cần có chứng nhận này, phụ nữ hoàn toàn không thể từ chối bất cứ yêu cầu gì của đàn ông. Hễ phụ nữ có lòng phản kháng gì, toàn bộ pháp luật, toàn bộ xã hội, toàn bộ dư luận đều sẽ tự động đứng về phía đàn ông, bảo vệ “quyền lợi hợp pháp” của đàn ông đối với phụ nữ. Lâm Trí Viễn hắn dĩ nhiên không theo chủ nghĩa độc thân. Trước kia hắn không kết hôn chẳng qua là cảm thấy không có người phụ nữ có tư cách này, khiến hắn sử dụng quyền lợi này mà thôi. Thực tế, bọn họ tự động vây quanh hắn, quỳ liếm dương vật hắn. Trước kia hắn chỉ phiền não làm sao đá bọn họ thôi. Nhưng Lương Bích Hà thì khác. Hắn muốn giam cầm cô, tiêu diệt hoàn toàn khả năng cô rời bỏ hắn. Sáng hôm sau khi Nghiêm quản gia nhặt được tờ giấy được kẹp ở trên bàn, ông đã nhanh chóng đem nó đến đưa cho Lệ Thương Trì, nhưng khi ông chỉ vừa mới cất lên lời nói, thì ngay cả tờ giấy hắn cũng không buồn nhìn qua. Lạnh lùng đáp lại. "Nhảm nhí, vứt đi, bao giờ cô ta muốn về thì về." Cũng chẳng hỏi han gì đến bức thư đó một lần, ông chỉ thấy trên gương mặt của Lệ Thương Trì sớm đã lộ rõ vẻ chán ghét, hình như việc nhắc đến Tưởng Tuyết Hân cũng khiến cho tâm trạng của hắn trở nên đi xuống, thậm chí Lệ Thương Trì còn không động đến một muỗng thức ăn nào, mặc dù chính hắn đã yêu cầu dì Hà làm ra. Rồi lại không nói một lời, cầm theo cặp sách đi đến bệnh viện, mặc cho Nghiêm quản gia có buồn rầu thở dài thườn thượt, Lệ Thương Trì cũng chẳng mấy để tâm. Ông đưa mắt nhìn đến đĩa thức ăn vẫn còn bốc lên hơi nóng, rồi lại nhìn đến tờ giấy mà Tưởng Tuyết Hân đã viết đang cầm trên tay. Nếu hai người vẫn còn tiếp tục kéo dài tình trạng này, thì sớm muộn cũng phải đối mặt với vấn đề ly hôn. Những ngày sau đó, Lệ Thương Trì đi sớm về trễ, cơm tối còn chẳng buồn ăn, khi về đến nhà thì lao thẳng lên phòng ngủ. Rồi đến sớm mai, khi mà trời vẫn còn chưa hửng sáng thì đã không còn thấy bóng xe của hắn đâu nữa. Cho đến ngày thứ năm, Tưởng Tuyết Hân mới quay trở lại, thật sự nếu có ai bảo rằng cô trẻ con vì giận dỗi chồng, mà bỏ nhà đi bụi hẳn năm ngày trời cũng chẳng sai đâu. Nếu là chồng người ta thì sẽ lo lắng gọi điện thoại tìm vợ sốt sắng cả lên, nhưng còn Lệ Thương Trì thì không hề có chuyện đó, bởi vì vốn dĩ ngay từ đầu hắn đã chẳng quan tâm gì đến Tưởng Tuyết Hân. Biết là như vậy, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy thật sự tủi thân, trời cũng đã sẫm tối, cô cũng chẳng còn muốn đợi chờ người đàn ông đó tìm kiếm mình. Tưởng Tuyết Hân ra ngoài vài ngày là để khuây khỏa đầu óc, thanh tỉnh tâm trạng, nếu không làm như vậy, chỉ sợ rằng mỗi ngày đều phải đối mặt với sự lạnh nhạt của Lệ Thương Trì, thì sớm muộn cô cũng hồ đồ mà nghĩ đến hai chữ "ly hôn". Xe tùy ý để đậu ngoài bãi, Tưởng Tuyết Hân chậm rãi sải bước đi vào bên trong, cô không hi vọng sẽ chạm mặt với Lệ Thương Trì ngay bây giờ. Mà ông trời quả thật là không có mắt, giày của hắn lại được gác ngay ngắn ở bên trong tủ, nhưng là... Từ đâu lại xuất hiện một đôi cao gót màu trắng đặt ngay lối ra vào, nhất thời vì nó mà khiến cho tâm trạng của Tưởng Tuyết Hân ngay lập tức tuột dốc không phanh. Cô cố gắng nuốt xuống một cỗ phẫn nộ đang rục rịch trào dâng, tự trấn an có thể là bệnh nhân hoặc khách hàng của Lệ Thương Trì, mặc dù giờ làm việc hành chính đã qua rồi. Tưởng Tuyết Hân hít sâu một hơi, vừa bước vào trong nhà thì đã thấy Lệ Thương Trì ngồi ở ghế sofa, dáng người cao ráo vắt chéo đôi chân, thư thả cầm hồ sơ bệnh án lên đọc. Hắn không nhìn ra cửa chính lần nào, nhưng lại biết là Tưởng Tuyết Hân đã về, Lệ Thương Trì vẫn không rời mắt khỏi hồ sơ trên tay, giọng nói nhàn nhạt vang lên, "Cũng biết đường về rồi sao?" Giống như là hắn đang chế giễu cô, bảo rằng Tưởng Tuyết Hân là một đứa con nít giận dỗi bỏ nhà ra đi, nhưng được vài ngày thì mặt dày quay trở lại. Hoặc là Lệ Thương Trì đang cho rằng, cô muốn dùng cái trò dở hơi đó để lôi kéo sự chú ý của hắn, mặc dù đúng là năm ngày nay Tưởng Tuyết Hân lâu lâu lại vô thức mở điện thoại ra kiểm tra tin nhắn và cuộc gọi. Chỉ tiếc là một màn hình trống vẫn cứ hiện lên. Cô mặc kệ Lệ Thương Trì có suy nghĩ thế nào, thứ cô quan tâm là đôi giày cao gót của nữ ở lối ra vào, làm sao lại xuất hiện trong biệt thự. "Đôi giày..." Vốn dĩ là muốn hỏi cho ra lẽ, nhưng còn chưa nói hết câu, thì bóng dáng của một nữ nhân vừa bước ra từ phòng ngủ của Lệ Thương Trì lại vô tình lọt vào mắt. Đôi môi cô khẽ run, nhất thời vì cú sốc vừa rồi mà bất động đứng yên tại chỗ, trái tim của Tưởng Tuyết Hân nhói lên từng đợt như bị kim nhọn châm vào, trơ mắt nhìn người phụ nữ kia ngại ngùng bước xuống. Chuyện gì đang diễn ra vậy? Năm ngày qua, Tưởng Tuyết Hân không có ở nhà, không lẽ Lệ Thương Trì thật sự đưa người phụ nữ khác về đây? Cô gái trước mặt có vẻ nhỏ hơn cô một chút, đôi mắt long lanh to tròn, một vẻ đẹp vô cùng dịu dàng thánh thiện, Tưởng Tuyết Hân đanh mắt lại, lạnh lùng nhìn cô ta. Con ả không biết là cố ý hay vô tình liếc trúng tầm nhìn của cô, liền sợ hãi thu lại ánh mắt, cong đuôi chạy đến trước mặt Lệ Thương Trì như thể đang né tránh Tưởng Tuyết Hân. "Anh Thương Trì... Em xin lỗi, em không biết toilet ở hướng nào nên lỡ đi nhầm phòng của ai đó..." Nhầm phòng ai đó? Nực cười, nhầm thế nào lại nhầm trúng phòng của Lệ Thương Trì tận ở trên lầu một? Rõ ràng từ bậc thang đi lên, thì phải đi qua phòng của cô rồi đến thư phòng và cuối cùng mới là tới phòng của Lệ Thương Trì. Vậy mà con ả này lại bảo rằng lang thang nhầm phòng? Tưởng Tuyết Hân giấu đi sự tức giận hiện sâu trong đôi mắt, cô đang muốn nhìn xem Lệ Thương Trì sẽ phản ứng gì đối với một kẻ lạ mặt vô tình bước vào căn phòng của hắn. Nhưng không ngờ Lệ Thương Trì lại không hề tức giận, hắn vẫn giữ nguyên thái độ lãnh đạm như ban đầu, chỉ liếc mắt nhìn lên một cái rồi lạnh lùng đáp trả. "Không sao, tối rồi về đi." Tưởng Tuyết Hân sau khi nghe thấy câu trả lời đó, cô thậm chí có thể cảm nhận được từng mảnh trong người đang vỡ ra, là tình yêu và sự tin tưởng... Căn phòng mà ngay cả người vợ hợp pháp như Tưởng Tuyết Hân còn không dám bước chân vào, vậy mà hắn lại dễ dàng bỏ qua cho người phụ nữ kia. Sau đó một lúc, cô ta mới hoảng hốt phát hiện ra là đã "quên mất" sự hiện diện của Tưởng Tuyết Hân, vội vàng cúi đầu xin lỗi, nhưng ngữ khí và ý tứ trong từng lời mà cô ả nói, lại không hề có một chút khiêm nhường nào. Nó giống như, đang thẳng thừng tuyên chiến với Tưởng Tuyết Hân. "A! Đây chắc là chị dâu nhỉ? Em xin lỗi, vì ban nãy chị có hơi khó gần một chút, em nghĩ là chị đang tức giận chuyện gì đó, nên em không dám lại gần..." Hàng lông mi đen dài khẽ rũ xuống, rồi bất chợt lại mở lớn đôi mắt trực tiếp nhìn đến Tưởng Tuyết Hân, run run nói. "... Ôi, không lẽ là vì em đi nhầm phòng... Em xin lỗi, em không biết đó là phòng anh Trì... Chị đừng giận em nhé, em không có ý đó đâu..." GIAM CẦM TRÁI TIM Ry Hoàng Giới thiệu -Mạch Kiều Như cô phải trả hết cho tôi những gì mà anh trai cô đã nợ! -Hà Mạnh Quân,nếu như tôi chết đi rồi có phải sẽ trả hết nợ không? -Hahaha cô có gan đó sao?Tôi nói cô biết...có chết cô cũng phải làm một cái xác thuộc về tôi! ..... Hà Mạnh Quân đối với Mạch Kiều Như chỉ có hận nhưng cái hận này không phải do chính nàng gây ra mà là do chính anh trai nàng! Hắn ngang nhiên cướp đi bạn gái mà cô yêu thương,làm nàng có bầu rồi ép nàng ấy cao chạy xa bay...nhưng cô là ai?đường đường là một đại ban chủ nổi tiếng trong thế giới ngầm...gia sản tiền tỷ ở trong tay mà lại bị một nam nhân nhỏ bé không có tiền đồ như vậy cướp tay trên sao?sự ngạo mạn của cô liệu có cho phép...???Cô nổi tiếng tàn độc như thế nếu không truy ra tung tích của hắn thì chỉ còn cách đổ tất cả lên đầu đứa em gái vô tội của hắn mà thôi...Cô bắt cóc nàng nhốt bên cạnh để ngày đêm hành hạ...Cô cướp đi sự trinh trắng của nàng khi trong lòng không hề có tình yêu chỉ tồn tại sự chiếm hữu cùng dày vò làm nàng đau đớn vô cùng....Cả hai đối với nhau cho đến sau này chỉ toàn là hận!Cô hận nàng,nàng cũng không hơn gì cô....nhưng sự đời trớ trêu thay ứng với câu "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén"...Trong tình yêu,ai yêu trước thì người đó đau...Một trong hai ai sẽ là kẻ rung động trước đây...mời các bạn cùng theo dõi nhé!! Xưng hô của ad Hà Mạnh Quân cô Mạch Kiều Như nàng Nói chung ai có máu công hơn ad sẽ gọi bằng "cô",ngược lại "nàng" là thụ cho các bạn khỏi đoán mò????! ............//............ Trong khi chờ đợi bộ bách hợp xuyên không thì ta tặng mọi người bộ truyện ngắn này trước nha...viết để thỏa thích niềm đam mê ngược và H của ta thôi! *Cảnh báotruyện có chút cẩu huyết và hơi nhiều H,trống trẻ em dưới 18t,các mẹ bỉm sữa và các đường tăng tâm hồn trong sáng! ...........//........... GIỚI THIỆU NHÂN VẬT Đây là những hình ảnh sưu tầm trên mạng giống nhất với tưởng tượng của ad nhá????để cho các bạn đọc truyện dễ tưởng tượng hơn???????????? HÀ MẠNH QUÂN 27t ban chủ Hắc Phong Thành đồng thời là của công ty bất động sản Hà Phong.. Tính cách cao ngạo,tàn nhẫn,lãnh huyết vô tình,biến thái,hơi có máu S...nói chung ác???? Hoàn cảnh gia đình...con cưng chính chủ nên rất được bao che cưng chiều dưỡng thành tính nết ngang tàng ngạo nghễ...còn cha,mất mẹ từ khi sinh ra!...có một em gái cùng cha khác mẹ! MẠCH KIỀU NHƯ 18t,sinh viên học viện âm nhạc thành phố A Tính cách hiền lành,ôn nhu nhưng khi bị áp bức cũng trở nên rất kiên cường!Hot girl tại học viện..nhưng tính cách không thích tiếp xúc với quá nhiều người nên dù 18t vẫn chưa trải qua mối tình nào,từ nhỏ đến lớn chỉ thân cận duy nhất với anh trai mình...trong lớp chỉ có một bạn thân độc nhất,ngoài ra rất hay bị ganh tỵ! Hoàn cảnh gia đình ba mẹ đều mất,anh trai nuôi dưỡng từ nhỏ,rất yêu thương nhau nhưng thật không may anh trai một lần mê gái mà bỏ rơi cô lại,để cô phải một mình chịu khổ sau này????vỗ tay... anh trai của năm là đây..???? Các nhân vật phụ sẽ được cập nhật hình ảnh trong truyện sau???? *** -Cởi áo!!! Tiếng nói âm trầm,lạnh lùng vang lên từ một thân ảnh đang ngồi vắt chân trên sofa,chậm rãi nhấm nháp ly rượu vodka trong mắt tàn nhẫn băng lãnh ấy xoáy thẳng về phía thân hình nhỏ nhắn cũng đang trừng mắt nhìn cô... Từng giây trôi qua,người kia vẫn bất động không hề nhúc nhích gì khiến ngọn lửa đang âm ỉ cháy trong lòng Hà Mạnh Quân bùng phát dữ dội. Chát_ Thân ảnh ấy nhanh như chớp đã tiến đến giáng một bạt tai lên khuôn mặt trắng nõn kia,khiến thân hình nhỏ nhắn của Mạch Kiều Như bỗng có chút chao đảo,khóe miệng nàng nhanh chóng vương chút máu, đủ để thấy cái tát kia có bao nhiêu là dùng sức! Hà Mạnh Quân thô bạo nắm lấy cổ áo kia xé toạt,ghì chặt người Mạch Kiều Như xuống,khóa hai tay nàng vào hai sợi dây xích đã được mắc sẵn đầu giường. Mạch Kiều Như không khóc,nàng nhất quyết ở trước mặt con người này không bao giờ khóc,cho dù bị hành hạ thế nào đi nữa nàng vẫn muốn giữ lại một chút kêu ngạo cho bản thân mình! Hà Mạnh Quân lại thấy chán ghét thân ảnh trước mắt vô cùng,đã hai tháng nay,nàng ấy bị chính tay cô giam giữ nơi đây...cho dù cô có dùng bao nhiêu đòn roi hành hạ nàng ta đi nữa,nàng ta cũng không bao giờ khóc...!!Được lắm,cố tỏ vẻ kiên cường cho cô xem sao?đêm nay để coi nàng ta còn kiên cường được bao lâu! Hai tháng nay,Hà Mạnh Quân cũng rất nhiều lần được chiêm ngưỡng thân hình tuyệt mỹ kia nhưng cô tuyệt vẫn cố gắng khắc chế ham muốn đụng tới nàng...dù cho có nổi danh trên tình trường đi nữa,nhưng cô căn bản vẫn là một người rất thích "sạch"....Trong đầu cô lúc nào cũng suy nghĩ.. bản thân nàng ta hẳn cũng phong lưu như chính anh trai nàng,thân thể kia dù tuyệt mỹ tới đâu nhưng chắc chắn cũng đã bị vấy bẩn không ít lần,vì vậy...dù cho có hành hạ nàng ra sao,cô vẫn sẽ không đụng đến nàng! ...Nhưng đêm nay,nàng ta thực sự đã vượt quá giới hạn của cô..lần thứ 3 trong hai tháng tìm cách chốn chạy!Nàng ta thừa biết cho dù có chạy đằng trời,nàng ta cũng sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi tay cô...!! Tất cả những con phố,ngõ ngách ở thành phố A đều thuộc sự kiểm soát của ban hội bởi những đường dây kinh doanh gái gọi và ma túy trong thành phố này đều do một tay ban hội cô bảo kê,chưa kể đến công ty Hà Phong lại là bất động sản lớn nhất ở đây nên khắp nơi đâu đâu cũng có vài tên cò đất là người của cô..nàng cho dù có chạy đằng trời cũng không thoát được trừ phi bản thân nàng vô cớ bốc hơi hoàn toàn tại thành phố A này mà thôi..nhưng đều đó lại càng không thể trong khi giấy tờ tùy thân của nàng đều do một tay cô cất giữ! -Ngu ngốc! Chát_ Lại thêm một bạt tai lên má còn lại khiến Mạch Kiều Như đau nhói,nhưng nàng vẫn đưa đôi mắt kiên cường nhìn thẳng mặt Hà Mạnh Quân....Hà Mạnh Quân thích thú cười lớn... -Ngươi giỏi lắm!những người có thể nhìn thẳng mặt ta chỉ có 2 người...một người đã bị móc mắt ném xuống biển,người còn lại là ngươi... Mời các bạn đón đọc Giam Cầm Trái Tim của tác giả Ry Hoàng. -" Ngoan chỉ một mũi thôi là xong " -" Ngôn Dực , đừng đừng ...tôi xin anh" -" Giờ em mới biết cầu xin tôi sao , tôi đã nói với em thế nào , không được có ý định bỏ trốn , tại sao em lại ngang bướng như vậy " Cô gái ngồi dưới nền nhà khóc lóc đến sưng cả mắt , khuôn mặt lúc khóc cũng câu dẫn người khác , càng khóc càng diễm lệ càng câu dẫn người nhìn phải thương tâm -" Ngôn Dực , Ngôn Dực ..Tôi tôi xin anh ...xin anh tha cho anh ấy , tôi sai rồi tôi sai rồi , tôi sẽ không bỏ trốn nữa tôi xin anh " Người đàn ông đứng trước mặt cô , dáng người cao lớn , khí tức trên người anh ta phát ra khiến ai cũng hoảng sợ Môi bạc khẽ nhếch nhẹ , hắn tiến từng bước về phía cô , nhẹ nhàng nâng cầm cô lên , đối diện với cô , bắt buộc cô phải nhìn hắn Cô bây giờ chả khác gì con cá nằm trên thớt , mặc hắn định đoạt -" Haha tha cho hắn ? Hắn sao ? Hắn là thuộc hạ của anh , là người anh tin tưởng , vậy mà lại dám phản bội anh , giờ em bảo anh tha cho hắn , tha là tha như thế nào " Hắn cười như không cười , nụ cười đó chỉ khiến cô thêm lạnh sống lưng , thân thể cô không ngừng run rẩy sợ hãi -" Tôi ...là tôi sai , anh muốn đánh muốn giết gì cứ đổ lên người tôi " Hắn bóp chặt cằm cô , nghiến răng tức giận -" Tôi không cho phép bất cứ ai làm hại em, lần bỏ trốn này tôi sẽ cho em thấy tôi sẽ từ từ tra tấn hắn , xem em còn có ý định đó không " Cằm cô bị hắn bóp chặt đến đau, khuôn mặt nhợt nhạt , khắp thân thể toàn là vết tích hoan ái , khỏi nói cũng biết ai là người đã làm những việc này Nhưng vẫn chưa bằng người đàn ông phía sau , vết máu loan lổ ở nhiều chỗ , cánh tay bị chặt đứt đi phân nữa , ngón chân bị mất đi vài ngón , khắp thân thể đều là máu tươi nhuốm đỏ cả chiếc áo trắng Khắp thân thể toàn là vết thương nặng bị hở đến rách toét , đau đớn tột cùng -" Mau lấy cồn tạt cho hắn tỉnh " -" Đừng ..đừng..tôi xin anh , tôi xin anh , sẽ chết mất " Cô ôm chặt lấy cánh tay hắn , không ngừng cầu xin , là cô sai rồi , là cô muốn bỏ trốn khỏi anh nên mới hại người vô tội -" Tiêm cho hắn một mũi ma túy với liều lượng mạnh , tôi muốn cho hắn biết , phản bội tôi phải trả cái giá đắt như thế nào " wattpad anhii2911 Trong lúc đang hôn mê , thân thể Kiều Nghiễm cảm thấy nhột nhạt nóng ẩm Ngôn Dực đưa chiếc lưỡi của mình khẽ liếm nhẹ lên vành tai cô , bàn tay bắt đầu không yên phận mà cởi bỏ lớp áo quần của cô Thân thể kiều diễm của cô hiện ra trước mặt anh khiến cho cự vật phía dưới đã cương cứng to lớn , bàn tay bắt đầu lần mò xuống bộ ngực nhỏ không yên phận mà bóp nắn xoa xoa Ngôn Dực há miệng , đem đỉnh đầu anh đào của cô mà hút vào . Trong cơn mê , cô cũng cảm nhận được sự khác biệt của cơ thể bèn phát ra tiếng rên dâm đãng Thật sự là một màng đặc sắc khiến anh chỉ mới nghĩ thôi mà phía dưới đã căng cứng tới bành trướng thật muốn đem cô đè xuống trực tiếp ra vào thật mạnh nghe giọng rên rỉ đáng yêu của cô , gậy thịt điên cuồng kêu gào phải đâm vào động nhỏ yếu ớt của cô, tàn phá bừa bãi phần mềm mại bên trong Ngôn Dực nhẹ nhàng đưa tay xuống phía dưới tách hai chân cô ra chà sát nhẹ lên hai cánh hoa khiến nó mở ra , ngón tay liền theo đó mà trường vào bên huyệt nhỏ nhắn , chật hẹp ép lấy ngón tay hắn , hắn tiến vào hai ngón tay cũng cảm thấy chật hẹp dùng ngón tay ma sát với tiểu huyệt của cô càng lúc ra vào càng nhanh khiến cho mật dịch chảy ra không ngừng phát ra tiếng kêu dâm đãng Hắn đem quần áo trên người mình thoát nhanh ra đem quy đầu dương vật đứng ở trước cửa động cô đâm vào thật mạnh Có lẽ vì Kiều Nghiễm đang mê ngủ nhưng vẫn có thể cảm nhận được có một cự vật to lớn đang không ngừng tiến ra vào cô tiểu huyệt theo vậy mà co chặt mạnh mẽ ép dương vật của hắn chặt đến nổi muốn bắn thấy cô đang hôn mê nhưng miệng vẫn phát ra tiếng rên rỉ nhẹ khiến hắn không khỏi thêm kích thích việc hắn đang cưỡng hiếp cô Chỉ nghĩ tới việc hắn đang cưỡng hiếp cô , cự vật ở phía dưới hắn lại căng to ra, ép chặt tiểu huyệt cô , bụng nhỏ phẳng lì của cô giờ nhô lên cây gậy thịt nhìn đáng sợ Hắn dùng sức ép ,chặt dâm thủy của cô càng ngày càng nhiều khiến việc hắn tiến vào dễ dàng dùng sức đâm mạnh đem toàn bộ côn thịt to lớn nhét đầy vào tiểu huyệt nhỏ bé của Nghiễm trong cơn mê hơi đau đớn khẽ cau mày , môi phát ra những tiếng rên nhỏ như mèo con khiến cho Ngôn Dực càng kích thích .Hắn đem côn thịt gần như rút ra ngoài sau đó lại vội đâm mạnh vào tận tử cung của cô . Mỗi lần hắn tiến ra vào đều đụng vào tận tử cung dùng côn thịt chà ép các vách màng mỏng bên trong tiểu huyệt , khiến cô chỉ biết rên rỉ sung sướng -" Ừm ...a ..." Động tác của hắn vẫn không dừng lại , mỗi lần tiến ra đút vào lại càng sau hơn -" Tỉnh rồi sao " Hắn vẫn tiếp tục luân động bên trên cơ thể cô _" Em rên thật đáng yêu nha " Cô tuy hôn mê nhưng vẫn cảm nhận được hạ thân đang bị côn thịt đâm chặt , kết hợp mạnh mẽ Huống chi bây giờ cô đã tỉnh , cảm giận về côn thịt to lớn lại càng rõ ràng hơn -" An...anh..anh mau đi ra khỏi người tôi " Bàn tay muốn đưa lên đẩy hắn ra giữa chừng lại bị dây xích níu lại . Hắn nhìn biểu cảm của cô bây giờ liền sung sướng -" Ngoan ... Đây đâu phải là lần đầu em bị anh cưỡng đoạt , việc gì phải lo lắng " Hắn vẫn tiếp tục luân động , càng lúc càng nhanh Khiến cho Kiều Nghiễm bất giác cong mình , mật dịch trong suốt lại không ngừng chảy ra , ướt đẫm một mảng đệm -" Anh..anh mau cút ra " Kiều Nghiễm nhìn Ngôn Dực với ánh mắt chán ghét , căm phẫn , hận thù , cô bây giờ chỉ muốn dùng một nhát dao đâm chết hắn Ngôn Dực thích thú nhìn ngắm khuôn mặt bất lực vô vọng của cô Ngôn Dực mở dây xích cho cô không nói không rằng đẩy cô nằm úp mặt lại mông liền chỉa lên phía trên hắn dùng một tay của mình để chế trụ tay cô trên đầu giường ,tư thế này vừa kích thích lại vừa dâm đãng Kiều Nghiễm do bị bất ngờ liền khiến cho tiểu huyệt chưa kịp chuẩn bị đã co thắt chặt chẽ Hắn tiến ra vào càng lúc càng nhanh cảm nhận được cự vật to lớn đó đang ở trong tiểu huyệt cô cùng kết hợp chặt chẽ liền khiến cô không khỏi chán ghét -" Tôi sẽ làm cho em mang thai " -" Không...không..xin...xin anh ... anh đừng ...đừng..gì cũng được ...làm ơn ...làm ơn ...đừng bắn vào bên trong " Hắn mặc cô nài nỉ van xin , khóc lóc vẫn tiếp tục đâm vào rút ra cứ thúc đến khi hắn thỏa mãn dục vọng của mình Cự vật đỏ sẫm đang kịch liệt ma sát khe huyệt, lực đâm vào ngày càng điên cuồng u cốc trải qua tàn phá co rút run rẩy không tự chủ thắt chặt lại ,chèn ép gậy thịt thô cứng ở bên trong " Ân .." Ngôn Dực liền đem gậy thịt đâm vào thật mạnh vào bên trong sâu nhất của cô ,quy đầu phồng lớn phun ra một cỗ tinh dịch trắng mà Kiều Nghiễm bị bắt ép nhận tinh dịch nhiều tới nỗi khiến cho u cốc phình to , bụng đau đến bành trướng , tinh dịch và mật dịch của cô theo khe huyệt chảy ra không ngừng .Nơi kết hợp giữa gậy thịt của anh và tiểu huyệt của cô là một mảnh ướt át hỗn độn thấm đẫm cả miếng trải giường. Côn thịt của anh theo tinh dịch mà tràn xuống Kiều Nghiễm nằm thẫn thờ vô vọng , khe huyệt vẫn không ngừng chảy ra tinh dịch .Tiếng gõ cửa vang lên khiến hắn không khỏi nhíu mày -" Cậu chủ , có cậu .."

hắn giam cầm cô